BỨC HỌA DORIAN GRAY

Tùng Nguyễn

Trước đây, cũng khá lâu tôi có tham gia khóa học ngắn hạn về dịch thuật của nhóm BookHunter. Lúc đó người hướng dẫn có đề nghị tôi đọc thêm một số sách để nâng cao khả năng sử dụng ngôn ngữ. Và thế là tôi đọc “Bức họa Dorian Gray” của Oscar Wilde do Nguyễn Tuấn Linh dịch.

Bối cảnh tiểu thuyết diễn ra vào thời Victoria ở nước Anh. Từ đầu đến cuối tác phẩm, tác giả tập trung vào việc miêu tả nét đẹp thanh khiết, trong sáng và tươi trẻ của Dorian Gray trong cuộc sống và trong tình yêu. Tuy nhiên, sự suy đồi dần dần sự trong sáng, ngây thơ và tươi trẻ đó, được thể hiện qua bức chân dung do Basil Hallward vẽ khi Dorian bắt đầu rơi vào tình trạng sa đọa về cả đạo đức lẫn lối sống. Mỗi khi Dorian sa đọa hơn, nét đẹp của anh càng trở nên tươi trẻ hơn, trong khi bức họa lại ngày càng trở nên xấu xí, tàn phá hơn. Bức tranh này không chỉ mô tả vẻ đẹp của Dorian mà còn chứa trong nó sự thể hiện của tâm hồn.

Mỗi nhân vật trong tiểu thuyết đều mang trong mình một sứ mệnh. Basil Hallward, họa sĩ vẽ bức chân dung cho Dorian Gray là một người tôn thờ thái quá vẻ đẹp bên ngoài như cách mà danh họa này tôn thờ Dorian. Lord Henry một nhà quý tộc độc đoán, sa đoạ, ưa chuộng chủ nghĩa hưởng lạc, đại diện cho sự châm biếm đối với con người và xã hội đương thời. Dorian Gray, một chàng trai có vẻ bề ngoài cuốn hút, đại diện cho vẻ đẹp hoàn hảo, không tì vết. Oscar Wilde từng thú nhận “Basil Hallward là người mà tôi nghĩ là tôi, Huân tước Henry là người mà thế giới nghĩ về tôi, còn Dorian là người mà tôi muốn trở thành, trong những thời đại khác nhau, có lẽ vậy.” (Book Hunter dịch, trích Lời giới thiệu “Bức họa Dorian Gray”). Bằng cách sử dụng bức tranh như một biểu tượng của tâm hồn, Oscar Wilde muốn nhấn mạnh rằng vẻ đẹp bề ngoại không thể che lấp được những tội lỗi và những hành động tối tâm của con người. Tư tưởng này mở ra cơ hội suy ngẫm về ý nghĩa của đạo đức và trách nhiệm trong cuộc sống.

Scroll to Top